Chương 1 - Tôi Và Anh Chấm Dứt
Chương 2 - Mày Không Xứng
Chương 3 - Đình Gia Cứu Sống
Chương 4 - Gia Thế Đình Gia
Chương 5 - Đình Thư Huân Xin Ra Mắt Chào Em
Chương 6 - Thay Quần Áo Cho Anh?
Chương 7 - Em Bón Cho Tôi
Chương 8 - Gặp Em Từ 16 Năm Trước
Chương 9 - Gọi Tôi Là Chồng!
Chương 10 - Quá Khứ Ám Ảnh
Chương 11 - Vẫn Dùng Tốt
Chương 12 - Ăn Sạch Em
Chương 13 - Đình Thư Huân Không Liệt
Chương 14 - Trở Về Nước
Chương 15 - Lo Lắng Của Đình Quân Ký
Chương 16 - Tâm Tư Đào Lực
Chương 17 - Chồng Tôi Là Ông Nhỏ
Chương 18 - Gọi Em Là “Bà Nhỏ”
Chương 19 - Trừng Phạt Em
Chương 20 - “Một Lần Nữa”
Chương 21 - Về Chu Gia
Chương 22 - Người Đàn Ông Tên Mã Vận Huy
Chương 23 - Người Một Nhà
Chương 24 - Mã Gia Thích Diễn
Chương 25 - Tôi Không Có Cha
Chương 26 - “Thấp Kém”
Chương 27 - Một Cái Tát
Chương 28 - Gọi Tôi Là Bà Nhỏ
Chương 29 - Không Xứng Nữa
Chương 30 - Cố Nhân Của Lão Đàm
Chương 31 - Mất Hứng
Chương 32 - Dạy Dỗ Lại Em
Chương 33 - Đình Thiệu Khiêm
Chương 34 - Cậu Út Là Ai?
Chương 35 - Đình Gia Đông Đủ
Chương 36 - Nỗi Lòng Đình Quân Tâm
Chương 37 - Cha Con Nhìn Nhau
Chương 38 - Bất Ngờ Gặp Chuyện
Chương 39 - Đồng Hồ Điểm 25:39
Chương 40 - Chiếc Xe Gắn Bom
Chương 41 - Không Tìm Thấy Đình Thư Huân
Chương 42 - Nguy Hiểm Của Đình Thị
Chương 43 - Tôi Sẽ Điều Hành!
Chương 44 - Họp Cổ Đông
Chương 45 - Giữ Được Chức Vị
Chương 46 - Tôi Vẫn Còn Yêu Em
Chương 47 - Vẫn Chưa Tìm Thấy Hắn
Chương 48 - Sự Mệt Mỏi Không Thể San Sẻ
Chương 49 - Nỗi Hận Thù Trong Lòng
Chương 50 - Kí Tự EK
Chương 51 - Âm Mưu Nguy Hiểm
Chương 52 - Đã Thấy Chú Nhỏ
Chương 53 - Nỗi Đau Thể Xác Và Tinh Thần
Chương 54 - Anh Không Nhớ Em…
Chương 55 - Chức Vị Phu Nhân Chưa Từng Thuộc Về Cô
Chương 56 - Sự Nhầm Lẫn Đáng Trách
Chương 57 - Để Anh Ấy Nghỉ Ngơi
Chương 58 - Không Thể Cho Danh Phận
Chương 59 - Trốn Tránh
Chương 60 - Điều Khó Nói Với Anh Trai
Chương 61 - Kí Tự Ekzn
Chương 62 - Là Đào Gia Sao?
Chương 63 - Muốn Tông Chết Hắn
Chương 64 - Đình Thư Huân Muốn Đánh?
Chương 65 - Tài Sản Trời Cho
Chương 66 - Có Kẻ Nói Dối
Chương 67 - Đi Tìm Anh Cả
Chương 68 - Đình Vân Huân
Chương 69 - Quá Khứ Đình Vân Huân
Chương 70 - Anh Trai, Anh Định Đi Đâu?
Chương 71 - Anh Em Gặp Lại Nhau
Chương 72 - Có Tang(1)
Chương 73 - Có Tang(2)
Chương 74 - Tội Ác Phải Trả
Chương 75 - Yêu Em_1
Chương 76 - Yêu Em_2 (H)
Chương 77 - Giúp Em Tắm Và Mặc Đồ
Chương 78 - Mọi Chuyện Sáng Tỏ
Chương 79 - Đòi Em Thưởng
Chương 80 - Sắp Xếp Ổn Thoả
Chương 81 - Trèo Tường Tìm Em
Chương 82 - (H)
Chương 83 - Tiêu Tiêu Của Lưu Phi
Chương 84 - Mua Đồ Cho Trẻ
Chương 85 - Con Trai Anh
Chương 86 - Nói Dối, Phải Phạt!
Chương 87 - Có Thai
Chương 88 - Sự Cố Xảy Ra
Chương 89 - Anh Không Thương Em
Chương 90 - Nổi Giận Vô Cớ(1)
Chương 91 - Nổi Giận Vô Cớ(2)
Chương 92 - Làm Lành
Chương 93 - Giúp Anh Thoả Mãn
Chương 94 - Sự Ra Đời Của Các Đứa Bé
Chương 95 - Chuyến Đi Chơi Trên Biển
Chương 96 - Muốn Sinh Thêm Con
Chương 97 - Gặp Lại Người Quen
Chương 98 - Kẻ Tàn Phế Trong Bóng Tối
Chương 99 - Chấp Nhận Tôi Được Không?
Chương 100 - Đứa Trẻ Biến Mất(1)
Chương 101 - Đứa Trẻ Biến Mất(2)
Chương 102 - Cái Chết Của Bảo Mẫu
Chương 103 - Cuộc Gọi Hăm Doạ
Chương 104 - Là Cậu Chủ Nhỏ?
Chương 105 - Đào Kính Luân Đã Chết…
Chương 106 - Quá Khứ Đen
Chương 107 - Kết Thúc
Chương 108 - Đại Kết Cục
Chương 109 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô
Chương 110 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô(H)
Chương 111 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô(Kết)
Chương 112 - Ngoại Truyện: Đào Lực
Chương 1 - Tôi Và Anh Chấm Dứt
Chương 2 - Mày Không Xứng
Chương 3 - Đình Gia Cứu Sống
Chương 4 - Gia Thế Đình Gia
Chương 5 - Đình Thư Huân Xin Ra Mắt Chào Em
Chương 6 - Thay Quần Áo Cho Anh?
Chương 7 - Em Bón Cho Tôi
Chương 8 - Gặp Em Từ 16 Năm Trước
Chương 9 - Gọi Tôi Là Chồng!
Chương 10 - Quá Khứ Ám Ảnh
Chương 11 - Vẫn Dùng Tốt
Chương 12 - Ăn Sạch Em
Chương 13 - Đình Thư Huân Không Liệt
Chương 14 - Trở Về Nước
Chương 15 - Lo Lắng Của Đình Quân Ký
Chương 16 - Tâm Tư Đào Lực
Chương 17 - Chồng Tôi Là Ông Nhỏ
Chương 18 - Gọi Em Là “Bà Nhỏ”
Chương 19 - Trừng Phạt Em
Chương 20 - “Một Lần Nữa”
Chương 21 - Về Chu Gia
Chương 22 - Người Đàn Ông Tên Mã Vận Huy
Chương 23 - Người Một Nhà
Chương 24 - Mã Gia Thích Diễn
Chương 25 - Tôi Không Có Cha
Chương 26 - “Thấp Kém”
Chương 27 - Một Cái Tát
Chương 28 - Gọi Tôi Là Bà Nhỏ
Chương 29 - Không Xứng Nữa
Chương 30 - Cố Nhân Của Lão Đàm
Chương 31 - Mất Hứng
Chương 32 - Dạy Dỗ Lại Em
Chương 33 - Đình Thiệu Khiêm
Chương 34 - Cậu Út Là Ai?
Chương 35 - Đình Gia Đông Đủ
Chương 36 - Nỗi Lòng Đình Quân Tâm
Chương 37 - Cha Con Nhìn Nhau
Chương 38 - Bất Ngờ Gặp Chuyện
Chương 39 - Đồng Hồ Điểm 25:39
Chương 40 - Chiếc Xe Gắn Bom
Chương 41 - Không Tìm Thấy Đình Thư Huân
Chương 42 - Nguy Hiểm Của Đình Thị
Chương 43 - Tôi Sẽ Điều Hành!
Chương 44 - Họp Cổ Đông
Chương 45 - Giữ Được Chức Vị
Chương 46 - Tôi Vẫn Còn Yêu Em
Chương 47 - Vẫn Chưa Tìm Thấy Hắn
Chương 48 - Sự Mệt Mỏi Không Thể San Sẻ
Chương 49 - Nỗi Hận Thù Trong Lòng
Chương 50 - Kí Tự EK
Chương 51 - Âm Mưu Nguy Hiểm
Chương 52 - Đã Thấy Chú Nhỏ
Chương 53 - Nỗi Đau Thể Xác Và Tinh Thần
Chương 54 - Anh Không Nhớ Em…
Chương 55 - Chức Vị Phu Nhân Chưa Từng Thuộc Về Cô
Chương 56 - Sự Nhầm Lẫn Đáng Trách
Chương 57 - Để Anh Ấy Nghỉ Ngơi
Chương 58 - Không Thể Cho Danh Phận
Chương 59 - Trốn Tránh
Chương 60 - Điều Khó Nói Với Anh Trai
Chương 61 - Kí Tự Ekzn
Chương 62 - Là Đào Gia Sao?
Chương 63 - Muốn Tông Chết Hắn
Chương 64 - Đình Thư Huân Muốn Đánh?
Chương 65 - Tài Sản Trời Cho
Chương 66 - Có Kẻ Nói Dối
Chương 67 - Đi Tìm Anh Cả
Chương 68 - Đình Vân Huân
Chương 69 - Quá Khứ Đình Vân Huân
Chương 70 - Anh Trai, Anh Định Đi Đâu?
Chương 71 - Anh Em Gặp Lại Nhau
Chương 72 - Có Tang(1)
Chương 73 - Có Tang(2)
Chương 74 - Tội Ác Phải Trả
Chương 75 - Yêu Em_1
Chương 76 - Yêu Em_2 (H)
Chương 77 - Giúp Em Tắm Và Mặc Đồ
Chương 78 - Mọi Chuyện Sáng Tỏ
Chương 79 - Đòi Em Thưởng
Chương 80 - Sắp Xếp Ổn Thoả
Chương 81 - Trèo Tường Tìm Em
Chương 82 - (H)
Chương 83 - Tiêu Tiêu Của Lưu Phi
Chương 84 - Mua Đồ Cho Trẻ
Chương 85 - Con Trai Anh
Chương 86 - Nói Dối, Phải Phạt!
Chương 87 - Có Thai
Chương 88 - Sự Cố Xảy Ra
Chương 89 - Anh Không Thương Em
Chương 90 - Nổi Giận Vô Cớ(1)
Chương 91 - Nổi Giận Vô Cớ(2)
Chương 92 - Làm Lành
Chương 93 - Giúp Anh Thoả Mãn
Chương 94 - Sự Ra Đời Của Các Đứa Bé
Chương 95 - Chuyến Đi Chơi Trên Biển
Chương 96 - Muốn Sinh Thêm Con
Chương 97 - Gặp Lại Người Quen
Chương 98 - Kẻ Tàn Phế Trong Bóng Tối
Chương 99 - Chấp Nhận Tôi Được Không?
Chương 100 - Đứa Trẻ Biến Mất(1)
Chương 101 - Đứa Trẻ Biến Mất(2)
Chương 102 - Cái Chết Của Bảo Mẫu
Chương 103 - Cuộc Gọi Hăm Doạ
Chương 104 - Là Cậu Chủ Nhỏ?
Chương 105 - Đào Kính Luân Đã Chết…
Chương 106 - Quá Khứ Đen
Chương 107 - Kết Thúc
Chương 108 - Đại Kết Cục
Chương 109 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô
Chương 110 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô(H)
Chương 111 - Ngoại Truyện: Đình Kỷ Nam-Tần Tiểu Ô(Kết)
Chương 112 - Ngoại Truyện: Đào Lực
“Tôi bị liệt hai chân chứ đâu phải bị liệt cái này. Nó còn sử dụng tốt lắm! Em thử tí không?”
“Huân…anh…anh…”
Đôi mắt của Đình Thư Huân chậm rãi mở mắt ra nhìn con người đã ngượng ngùng đến mức cả nói cũng không thể thành lời.
Vốn định không muốn để cô biết sớm, không ngờ cô lại tự mình nộp mạng cho hắn “ăn”. Thục Yên à lần này chính là tự mình chịu lấy không ai có thể cứu nổi rồi. Đã nhắc nhở mà cô chính là dâng mỡ lên miệng mèo, mà mèo thì làm sao mà có thể…chê mỡ được!
“Anh đứng đắn được không vậy…”
Thục Yên là hoảng đến mức không thể vụt chạy đi ngay. Chưa kịp định thần lại thì tay hắn đã nắm lấy tay cô, cả cơ thể cô ngã nhào xuống lòng ngực rắn chắc của hắn.
Đình Thư Huân hôn lên cánh môi mỏng manh đang run lên bần bật. Tay hắn cố định đầu không để cô có cơ hội chạy thoát, tay kia cũng rất thuận tiện mà luồng tay vào áo phông rộng.
“Ưm…Huân…”
“Yên lặng, một chút thôi…”
Rời khỏi đôi môi cô, Thư Huân đưa tay lên miệng cô ra hiệu im lặng. Trong ánh mắt kia, cô thấy sự gian manh đâu đây. Bỗng dưng hắn lại mạnh mẽ như thế, còn mất liêm sỉ hơn nữa.
Hai tay hắn che lấy đôi mắt đang ngơ ngác vì không hiểu điều gì. Thục Yên càng không hiểu tại sao lại che mắt lại, có gì mà không thể nhìn thấy sao chứ?
Cả người cô bị Đình Thư Huân lật ngược lại, cả gương mặt cô đều úp lại vào gối mềm mại. Cô cảm nhận từng hơi nóng đang phả vào cổ mình, nóng ran lên. Từ từ bàn tay trượt dọc xuống nơi ngực đang căn tràn sức sống, hai tay to lớn trực tiếp kéo áo cô lên qua cổ. Đầu cô đều bị trùm bởi áo của chính mình.
Tay Thư Huân xoa nắn hai nơi đang nhô cao lên, dưới lí trí cuối cùng, Đình Thư Huân cúi nhẹ xuống hôn lấy gáy cô thì thầm:
“Vợ à, xin lỗi em.
!
”
Chiếc váy dài cũng được Đình Thư Huân kéo cao lên ngang qua eo, tay xoa lấy nơi u cốc đã bị sự trêu ghẹo mà ẩm ướt, cơ hồ đã thấm cả chiếc quần lót đang mặc.
Hắn nở nụ cười gian tà, tay kéo lấy chiếc quần nhỏ xuống, kéo hông cô lên thật cao tạo ra tư thế tràn ngập ái mụi, còn không quên tán dương mà mập mờ nói:
“Haha, em thật ẩm!
”
“Đình Thư Huân…”
“Anh đây.
”
Nghe cô gọi mình, Thư Huân vẫn tay làm tai nghe đáp lại, không nhanh không chậm liền cúi đầu xuống hôn nhẹ lên nơi hoa huyệt mà mút nhẹ, cả âm thanh đều vang vọng khắp cả phòng.
Thục Yên bất ngờ bị công kích từ sau, cô khẽ cong cong eo mình lên, né tránh đi con người vẫn làm càng làm quấy không ngừng. Chịu không nổi sự kích thích này mà Thục Yên thẹn quá thấp giọng mắng mỏ Đình Thư Huân.
“Biến thái, dê xòm, sở khanh…”
“Vợ à, dù sao cũng làm với em, em đừng nói chồng mình như thế, có biết rằng chồng em thích lắm không?”
Con mẹ nó!
!
Lòng Thục Yên không ngừng chửi rủa con người đê tiện này. Cô còn nghe qua bao lần lời nói khiến tai đỏ tim đập như thế này nữa chứ!
Bị úp như thế này từ sau lưng, tay hắn còn cố định tay cô không buông, cô còn né chỗ nào nữa chứ. Đây chỉ có thể im lặng mà chịu trận.
Cô còn tự trách mình lúc nãy dại dột đùa giỡn với lửa, bây giờ là cô lại tự mình phải đi dập lửa.
Đình Thư Huân quỳ xuống, hệt như con người lành lặn. Hắn chuẩn sát kéo chiếc quần mình xuống. Cậu em nhỏ đã ngẩn cao đầu vô ý chọc vào mông cô khiến Thục Yên xấu hổ mà hạ thấp hạ thân mình xuống.
Điều này khiến hắn cười nhẹ một trận, từ từ mò mẫn vào hơi hoa huyệt kia, tay thon dài nhẹ nhàng đưa vào sâu một ngón.
“Ưm…Huân…”
Thục Yên rên rỉ, tay víu lấy tấm drap giường đen tuyền, cơ thể uốn éo sang một bên, tay hắn cố định lại mông cô, vỗ nhẹ một cái tạo nên âm thanh chói tai.
Từ từ một ngón ra vào thuận tiện, hắn cho tiếp đến ngón thứ hai vào. Chậm dần rồi từ từ tăng tốc, Thục Yên cả cơ thể đều run rẩy.
“Huân…”
Cuối cùng bàn tay kia cũng chịu dừng lại, hắn lật cả con người kia nằm ngửa lại, tay kéo lấy áo ra khỏi người cô.
Thục Yên trong cơn kích tình, nhìn rõ được cả thân thể này…đang quỳ sao…???
Từ cơn mê, nhìn lại thực tại cô có chút ngỡ ngàng. Tại sao lại có thể quỳ, hắn chẳng phải bị liệt sao?
“Em nhìn lạ lắm sao?”
“Anh…liệt…um…”
Thư Huân chỉ đưa mắt hỏi cô, tay hắn mở lấy khuy cài nịch ngực, nhanh chóng cúi xuống, mút lấy nhũ tiêm đỏ hồng đã dựng đứng cả lên. Tay kia nhào nắn đủ mọi hình dạng.
“Huân…”
“Đừng kêu nữa. Mỗi khi em kêu anh em của tôi đều dựng đứng cả lên…”