Chương 1 - Chương 1
Chương 2 - Chương 2
Chương 3 - Chương 3
Chương 4 - Chương 4
Chương 5 - Chương 5
Chương 6 - Chương 6
Chương 7 - Chương 7
Chương 8 - Chương 8
Chương 9 - Chương 9
Chương 10 - Chương 10
Chương 11 - Chương 11
Chương 12 - Chương 12
Chương 13 - Chương 13
Chương 14 - Chương 14
Chương 15 - Chương 15
Chương 16 - Chương 16
Chương 17 - Chương 17
Chương 18 - Chương 18
Chương 19 - Chương 19
Chương 20 - Chương 20
Chương 21 - Chương 21
Chương 22 - Chương 22
Chương 23 - Chương 23
Chương 24 - Chương 24
Chương 25 - Chương 25
Chương 26 - Chương 26
Chương 27 - Chương 27
Chương 28 - Chương 28
Chương 29 - Chương 29
Chương 30 - Chương 30
Chương 31 - Chương 31
Chương 32 - Chương 32
Chương 33 - Chương 33
Chương 34 - Chương 34
Chương 35 - Chương 35
Chương 36 - Chương 36
Chương 37 - Chương 37
Chương 38 - Chương 38
Chương 39 - Chương 39
Chương 40 - Chương 40
Chương 41 - Chương 41
Chương 42 - Chương 42
Chương 43 - Chương 43
Chương 44 - Chương 44
Chương 45 - Chương 45
Chương 46 - Chương 46
Chương 47 - Chương 47
Chương 48 - Chương 48
Chương 49 - Chương 49
Chương 50 - Chương 50
Chương 51 - Chương 51
Chương 52 - Chương 52
Chương 53 - Chương 53
Chương 54 - Chương 54
Chương 55 - Chương 55
Chương 56 - Chương 56
Chương 57 - Chương 57
Chương 58 - Chương 58
Chương 59 - Chương 59
Chương 60 - Chương 60
Chương 61 - Chương 61
Chương 62 - Chương 62
Chương 63 - Chương 63
Chương 64 - Chương 64
Chương 65 - Chương 65
Chương 66 - Chương 66
Chương 67 - Chương 67
Chương 68 - Chương 68
Chương 69 - Chương 69
Chương 70 - Chương 70
Chương 71 - Chương 71
Chương 72 - Chương 72
Chương 73 - Chương 74
Chương 74 - Chương 74
Chương 75 - Chương 75
Chương 76 - Chương 76
Chương 77 - Chương 77
Chương 78 - Chương 78
Chương 79 - Chương 79
Chương 80 - Chương 80
Chương 1 - Chương 1
Chương 2 - Chương 2
Chương 3 - Chương 3
Chương 4 - Chương 4
Chương 5 - Chương 5
Chương 6 - Chương 6
Chương 7 - Chương 7
Chương 8 - Chương 8
Chương 9 - Chương 9
Chương 10 - Chương 10
Chương 11 - Chương 11
Chương 12 - Chương 12
Chương 13 - Chương 13
Chương 14 - Chương 14
Chương 15 - Chương 15
Chương 16 - Chương 16
Chương 17 - Chương 17
Chương 18 - Chương 18
Chương 19 - Chương 19
Chương 20 - Chương 20
Chương 21 - Chương 21
Chương 22 - Chương 22
Chương 23 - Chương 23
Chương 24 - Chương 24
Chương 25 - Chương 25
Chương 26 - Chương 26
Chương 27 - Chương 27
Chương 28 - Chương 28
Chương 29 - Chương 29
Chương 30 - Chương 30
Chương 31 - Chương 31
Chương 32 - Chương 32
Chương 33 - Chương 33
Chương 34 - Chương 34
Chương 35 - Chương 35
Chương 36 - Chương 36
Chương 37 - Chương 37
Chương 38 - Chương 38
Chương 39 - Chương 39
Chương 40 - Chương 40
Chương 41 - Chương 41
Chương 42 - Chương 42
Chương 43 - Chương 43
Chương 44 - Chương 44
Chương 45 - Chương 45
Chương 46 - Chương 46
Chương 47 - Chương 47
Chương 48 - Chương 48
Chương 49 - Chương 49
Chương 50 - Chương 50
Chương 51 - Chương 51
Chương 52 - Chương 52
Chương 53 - Chương 53
Chương 54 - Chương 54
Chương 55 - Chương 55
Chương 56 - Chương 56
Chương 57 - Chương 57
Chương 58 - Chương 58
Chương 59 - Chương 59
Chương 60 - Chương 60
Chương 61 - Chương 61
Chương 62 - Chương 62
Chương 63 - Chương 63
Chương 64 - Chương 64
Chương 65 - Chương 65
Chương 66 - Chương 66
Chương 67 - Chương 67
Chương 68 - Chương 68
Chương 69 - Chương 69
Chương 70 - Chương 70
Chương 71 - Chương 71
Chương 72 - Chương 72
Chương 73 - Chương 74
Chương 74 - Chương 74
Chương 75 - Chương 75
Chương 76 - Chương 76
Chương 77 - Chương 77
Chương 78 - Chương 78
Chương 79 - Chương 79
Chương 80 - Chương 80
Mars chau mài nhìn Lâm tỏ vẻ khó hiểu.
Không phải đây là lần đầu tiên,
thứ cảm xúc này đã bắt đầu xuất hiện tuyệt nhiên khi nó-Saron đặt chân vào Từ gia
-"Khắc Lâm,
Saron càng lớn,
,
tôi càng thấy nó giống một người...
.
"-Mars gợi khéo
-"Tôi nhận nuôi nó ở cô nhi viện,
vì thấy nó đáng yêu nên mới.
.
.
.
Chứ giống ai đâu.
"-Lâm cười giả lã
-"Không,
từ cách xử sự,
cách nói chuyện đến vẻ bề ngoài đều giống người đó.
Rất giống.
.
.
"
-"Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi ông bạn à.
.
.
"-Nhanh chóng,
Lâm dùng chiêu cũ dập tắt đi mọi hoài nghi của Mars về thân thế Saron
Nó bước chân đến cửa lớp và ánh nhìn nồng hậu phát ra từ bên trong-cô giáo chủ nhiệm trẻ trung,
học vấn được đo bởi lớp kiếng dạy cộm trên sóng mũi,
lấp đi cặp mắt nai ti hí vì ma sát lâu ngày của kính
-"em vào đi.
.
.
"
Nó gật nhẹ đầu chào cô,
bước vào lớp và kịp tìm chổ cho mình
-"Em là Tử San sao?"
-"Gọi tôi là Saron"-Nó nhìn cô,
giọng nói đều đều
Cô không hỏi,
những học sinh kì lạ như thế không phải là lần đầu tiên xuất hiện,
cô ra hiệu cho nó chọn chổ ngồi để bắt đầu buổi học
Một chiếc bàn 2 người trống chỗ phía góc lớp,
cạnh cửa sổ thoáng đãng đã vào tầm ngắm
Nó từ từ dịch chuyển xuống góc lớp,
chưa kịp đặt mông lên thì một tiếng nữ đã phản đối
-"Không được,
cô! Đó là chổ của Quân Hạo,
cậu ấy sẽ không thích ngồi chung với người khác đâu!
"
Nó nhìn dáo giác chung quanh,
có ai ngồi chiếc bàn này đâu chứ.
.
.
-"hôm nay cậu ấy không đi học!
"-Như thấu hiểu sự thắc mắc của nó,
cô bạn phía trên tết tóc đuôi gà giải thích
-"Nhưng mà hết chổ rồi.
.
"-Cô khó xử
Nó đảo mắt một vòng,
rõ là hết chổ
-"Thôi.
.
Saron cứ tạm ngồi chổ đó đi.
.
.
dẫu sao hôm nay Quân Hạo cũng không đến trường.
.
.
"
Nó im lặng đặt balo lên bàn.
.
chưa kịp ngồi thì.
.
-"Biến khỏi chổ đó.
.
.
"-từ bên ngoài,
1 gã con trai cao ráo,
mái tóc màu đỏ lửa bắt mắt hiện ra,
ánh mắt ngầu ngầu màu xanh nước biển chiếu thẳng vào nó-Ra Lệnh
Cô khó xử,
nhìn cậu con trai van nài
-"Quân Hạo,
hết chổ rồi,
hay để bạn ngồi đó tạm một ngày đi.
.
.
"
Hắn ta không đáp lời cô,
sòng sọc nhìn nó
-"Tôi bảo cô tránh!
"
Nó nhìn hắn,
không chút hoảng sợ,
bình thản-vô cảm như thường lệ.
.
Khoảng cách khá xa nên cả hai không trông rõ mặt nhau,
giọng nói dõng dạc của người tên Quân Hạo lại vang lên,
đầy rẫy nguy hiểm
-"Nếu cô muốn chết.
Thử ngồi xem!
"
Môi nó nhếch lên vẽ thành nụ cười bán nguyệt,
hiển nhiên đặt mông ngồi xuống ghế,
ánh mắt nhìn hắn-Không cảm xúc
-"Thử không?"-Nó hướng về phía hắn,
bình thản hỏi