Tóm tắt truyện

18 năm trước…

Tiếng lá rơi nhè nhẹ trên mặt đất, khẽ khàng chạm xuống nền đất, khẽ khàng đến mức như sợ nền đất đau

Gió hiu hiu thổi, phả vào không gian mùi ngai ngái của lớp lá mục

Một sớm đầu thu

Sắc trời trong vắt không một gợn mây, soi mình xuống dòng suối xanh biêng biếc

Tiếng nước rả rích luồn qua kẽ đá, dịu dàng như hơi thở thiếu nữ

Hương hoa rừng nhẹ nhàng toả lan trong không khí, đưa hương dịu ngọt thấm vào đất trời

Ngay hôm đó, đất trời cũng như lung linh trong lớp hương ấy

Thiếu nữ nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng như ngọc, cánh tay trắng ngần khỏa nước thành những vòng cung nối tiếp nhau

Nước sông lịm mát, trong ngọt tựa cam lộ

Từng giọt ngọc lóng lánh nhỏ xuống từ tay của thiếu nữ

Nắng lấp loáng trên bờ vai của nàng như một lớp áo choàng màu vàng nhạt

Nàng vốc một vốc nước, tung lên trên

Bóng hình nàng in trong từng giọt nước, soi rõ từng chút của khuôn mặt hoàn hảo vô khuyết

Từ cặp mày lá liễu đến đôi mắt sâu thăm thẳm, chiếc mũi nhỏ xinh, hai gò má đỏ hây hây, đôi môi hồng chúm chím ngọt ngào, tất cả đều khiến vạn vật ngây ngất

Nước thấm từ làn tóc thả xoã trên vai xuống thân, lấp lánh trên đôi nhũ hoa căng phồng

Thiếu nữ này đích thực là một vưu vật của trời đất, y như cả thế gian đều dồn vẻ đẹp vào nơi nàng

Tiểu Kiều lim dim mắt, nước buổi sớm khiến nàng thấy cả người nhẹ nhõm

Nàng hít một hơi thật dài, tất cả sự mệt nhọc còn sót lại đều tan biến

Mái tóc đen nhánh của nàng như tan vào dòng nước, bồng bềnh trôi với lớp sóng nhẹ

Nàng khẽ khàng chạm nhẹ vào bờ vai mình, thả hồn vào dòng nước, vào hương hoa

Khung cảnh tuyệt mĩ, mĩ nhân hiển hiện, đất trời cũng quay cuồng theo những vòng nước nàng tạo ra…Một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trên những tán lá

Cước bộ của y nhẹ đến độ không một chiếc lá rung lên, tuyệt nhiên cũng không thể tạo ra tiếng động nào

Nhân ảnh tiến đến phía sau Tiểu Kiều như một chiếc bóng

Thiếu nữ không hề hay biết, vẫn say mê ôm lấy dòng nước mát

Bóng người đó tiến lại gần nàng hơn

Tịnh không tiếng động

Bỗng

Một bàn tay ôm lấy eo nàng từ phía sau, kéo giật nàng vào lòng

Thiếu nữ giật thót mình

Tiểu Kiều lộ vẻ hốt hoảng, cánh tay vừa đưa lên thì đã bị y khóa chặt

Tay trái của y đã ôm trọn lấy người nàng, nhẹ nhàng vuốt ve cần cổ cao, trắng muốt của nàng, khoé môi mỉm cười tán thưởng làn da mịn màng của thiếu nữ

Đến khi y đặt nhẹ một nụ hôn lên tóc nàng thì Tiểu Kiểu đã mất hẳn vẻ hoảng hốt

Nàng nhận ra mùi cơ thể y

Mùi vị này quá đỗi quen thuộc với nàng…Đôi mày liễu giãn ra, nàng nhẹ nhàng nói:– Lần nào cũng vậy, muội tưởng là sơn tặc chứ?